Sổ Tay Chủ Nghĩa Khắc Kỷ

Bài thực hành 21: Hoàn thiện Những gì cần phải làm

“Vào những buổi sáng ngươi phải vật lộn với việc thức dậy, hãy ghi nhớ điều này – ta đang làm việc một người cần phải làm. Tại sao ta lại bực mình khi làm những điều được định sẵn cho ta kể từ khi ta được đưa đến thế giới này? Liệu ta có được sinh ra chỉ để vùi mình trong chăn để giữ ấm? Làm vậy thật dễ chịu. Nhưng liệu ta có được sinh ra chỉ để ngủ quên trong sự sung sướng? Nói tóm lại, ngươi muốn lười biếng hay là chịu khó thêm một chút?”
MARCUS AURELIUS

Ngay cả Marcus cũng thường phải vật lộn để thức dậy vào buổi sáng. Một người như ông cũng trì hoãn. Một người như ông cũng có ngày xuống tinh thần.

Nhưng ông đã giải quyết được điều đó. Ông đã thúc bản thân làm những gì cần làm.

Ông nói rằng ta không được sinh ra để sống trong sung sướng. Chỉ cần nhìn vào cây cỏ, chim chóc, đàn kiến, nhện hay ong – mỗi loài có nhiệm vụ khác nhau. Bạn có nghe thấy chúng rên rỉ và phàn nàn không? Không, chúng làm những gì cần làm, và làm tốt nhất có thể. Đều đặn mỗi ngày.

Vậy mà chúng ta vẫn không sẵn lòng làm những gì được giao? Chúng ta cảm thấy lười biếng. Không có động lực. Chậm chạp. Bạn được phép ngủ và nghỉ, nhưng chỉ có mức độ mà thôi. “Ta đã nghỉ ngơi quá mức cho phép”, Marcus tự nhắc mình. Vì ông vẫn chưa hoàn thành tất cả công việc của mình. Ông chưa đạt đủ chỉ tiêu.

Và chúng ta cũng vậy. Đã đến lúc đứng dậy và làm những gì chúng ta phải làm.

Chúng ta không bất tử, như Seneca nhắc nhở: “Chỉ khi sắp chết mới bắt đầu sống trọn vẹn vì đã muộn rồi! Thật ngu ngốc khi quên đi sự thật là ta rồi sẽ chết, và trì hoãn những kế hoạch quan trọng đến tận lúc 50 60 tuổi, cái ngưỡng mà chẳng bao lâu sẽ xuống lỗ!”

Seneca tiếp tục: “Trì hoãn là cách phung phí cuộc đời nhất, nó cướp đi từng giây phút của ta khiến ta chối bỏ thực tại và trông chờ tương lai. Trở ngại lớn nhất trong đời là tuổi thọ, mỗi ngày sống là một ngày tuổi thọ ngắn đi. Ngươi đang mong chờ vào cái nằm trong kiểm soát của Vận mệnh, mà bỏ đi cái nằm trong kiểm soát của ngươi … Tương lai là bất định; hãy sống trong hiện tại.”

Vì vậy, tập trung vào hiện tại và đừng trì hoãn.

“Quá đủ cho việc than vãn về cuộc đời khốn khổ này rồi. Đừng mè nheo nữa!”. Marcus chỉ cho chúng ta cách chịu trách nhiệm về cuộc sống của chính mình. Ông là người nắm quyền chỉ huy. Là một Hoàng đế, ông cần hoàn thành nghĩa vụ của mình.

Và chúng ta cũng là Hoàng đế. Hoàng đế của cuộc đời chúng ta! Chúng ta vốn dĩ biết phải làm gì. Chúng ta chỉ là không thấy thích thú mấy. Có gì đó bên trong khiến ta trì hoãn. Tuy nhiên, chúng ta phải ghi nhớ rằng nếu hoàn thành những gì cần phải làm cho dù không muốn đi nữa thì khi đó mới là thành công.

Những người thành công biết họ phải chịu trách nhiệm cho sự phát triển của bản thân và lựa chọn phải chịu đựng từng chút một mỗi ngày, thay vì phải chịu cái giá lớn hơn nhiều khi nhận ra mình đã không tiến bộ một chút nào.

Đó là kỷ luật tự giác. Đó là việc đối phó với những cảm xúc tiêu cực kìm hãm ta hành động.

Thừa nhận sự phản kháng bên trong và vẫn tiếp tục hành động.

Bạn đủ sức để thức dậy vào buổi sáng ngay cả khi vẫn ngái ngủ. Bạn đủ tự giác để chống lại cơn thèm đồ ăn. Bạn đủ can đảm để giúp đỡ người lạ ngay cả khi thấy sợ hãi.

Đã đến lúc trở thành người bạn muốn trở thành. Ngay hôm nay, không cần chờ đến ngày mai.
Vào cuối ngày, chúng ta sẽ nhận được những gì chúng ta xứng đáng.

Đừng làm những trò vô bổ, hãy sống cho tử tế ngay bây giờ!

Theo dõi Facebook Page của Chủ Nghĩa Khắc Kỷ để tải thêm nhiều tài liệu hay (Click)

Tải sách “Sổ Tay Chủ Nghĩa Khắc Kỷ” tiếng Việt (phát hành vào tháng 9 hoặc 10 năm 2021)

Nghe sách nói bản đầy đủ dài 7 tiếng của sách “Sổ Tay Chủ Nghĩa Khắc Kỷ” :